Công sở khiếp sợ họp hành

Thấy điện thoại sếp gọi, dù đang ăn trưa, các nhân viên cũng phải ba chân bốn cẳng chạy về cho kịp cuộc họp.

Họp là một hình thức giao tiếp và là một phần tất yếu trong môi trường công sở. Họp liên quan đầy đủ đến các vấn đề từ những việc bên lề cho đến chuyên môn công việc, việc của cá nhân cho tới việc của cả tập thể. Nhìn chung, họp không chỉ đơn thuần là mọi người cùng ngồi lại nhìn nhận và đưa ra những tiêu chí đánh giá công việc.

Hiện nay, các công ty có nhiều hình thức họp khác nhau. Có những hình thức họp hành khiến nhân viên cảm thấy hào hứng với công việc, bên cạnh đó nhiều hình thức họp “quái đản” biến thành “cực hình” khiến nhân viên khiếp sợ.

Theo nhận định của hầu hết dân công sở, đa phần khẳng định họ không thích họp, vừa tốn thời gian mà không hiệu quả.

Đơn cử như công ty của Hoài Nga làm về lĩnh vực truyền thông, ngoài những cuộc họp bất thường, buổi họp thường diễn ra vào chiều thứ 2 hàng tuần. Nội dung buổi họp xoay quanh việc nhận xét lại những việc đã và chưa làm được của tuần trước và đưa ra những kế hoạch cho tuần mới.

Thông thường những buổi họp kéo dài không quá 1 tiếng, nhưng nhân viên nào cũng cảm thấy căng thẳng vì trong cuộc họp phải đối diện với sếp lớn và tự nhận xét về mình. Một số người cho rằng, nếu họp chỉ dừng lại ở nhận xét và đánh giá thì cũng không có gì phải e ngại. Đằng này, công ty có luật bất thành văn, đó là nhân viên tự phê bình mình về những gì không đạt trong tuần qua.

Nếu nhân viên tự nhận định mọi chuyện của tuần đó diễn ra bình thường mà sếp phát hiện có bất thường, chắc chắn sẽ gặp họa lớn. Không những bị phạt tăng lượng công việc tuần tới mà còn bị trừ lương.

Cũng vì thế nên trước khi diễn ra buổi họp, ai nấy đều nát óc cố nghĩ cho ra khuyết điểm của mình trong tuần. Không những thế, ban nào tuần đó “gặp chuyện” y như rằng cả công ty được ngồi nghe sếp chửi rủa.

hop cong so

Nhiều hôm đang giờ ăn trưa, sếp cũng gọi điện báo họp gấp (Ảnh minh họa)

Đối với những nhân viên công ty của Tiến Thành làm về lĩnh vực truyền thông bán biển quảng cáo, họp thực chất là “cực hình” tra tấn lỗ tai. Theo chia sẻ của Thành, sếp có bệnh thích họp, bất kể khi nào hứng lên là kêu tất cả mọi người về văn phòng họp.

Khổ nhất là họp không có khung giờ nhất định, có khi là họp sáng sớm, khi họp vào giờ ăn trưa, nhiều hôm mọi người chuẩn bị đồ ra về cũng bị sếp kêu ở lại họp “nóng”. Sếp báo họp mà ai đó vắng mặt không phải lý do gặp khách hàng hay liên quan đến việc của công ty, người đó sẽ bị phạt hành chính.

Vì thế, nhiều lần anh em đồng nghiệp đang ăn cơm bên ngoài thấy điện thoại reng reng của sếp báo họp gấp, người nào người đó ba chân bốn cẳng chạy cho nhanh về họp không lại phải lĩnh “hậu quả”.

“Họp gấp” của sếp chẳng có gì mới mẻ, ngoài những chuyện xoay quanh các vấn đề giảng giải về chiến lược kinh doanh, phẩm chất của người kinh doanh, bán biển quảng cáo hiệu quả, xen vào đó là đủ thứ chuyện trên trời dưới biển sếp tích lũy được.

Mỗi khi họp, nhân viên ai nấy đều ngao ngán, thể xác thì ngồi nghe sếp thuyết giảng mà tâm hồn để ở tận đâu đâu. Dù được quyền nêu ý kiến cá nhân nhưng tâm lý chung ai cũng ngán ngẩm với những cuộc họp như vậy nên dường như tất cả nhân viên của công ty Thành đều chọn giải pháp im lặng. Điều đó, phần nào lý giải tại sao trong mỗi cuộc họp đông người, sếp vẫn là nhân vật chính với màn độc thoại muôn thuở.

Vả lại, chẳng cần hăng hái bày tỏ quan điểm, thi thoảng sếp thẩm tra từng người như kiểm tra bài học thuộc lòng cũng đủ sợ bạt vía. Trả lời đúng ý sếp không sao, ai nói sai ý  liền bị la mắng thậm tệ. Một khi sếp đã mắng mỏ ai, người đó chỉ có nước tìm cái lỗ dưới chân mà chui xuống.

Họp không đến mức hành xác nhưng lại trở thành nỗi khiếp sợ với Thu Hà (nhân viên điều phối công ty giới thiệu sản phẩm camera tại Hà Nội). Theo như lời cô chia sẻ, hình thức họp của công ty Hà khác với những công ty khác ở chỗ họp không có định lượng về thời gian và giờ giấc, bất kể khi nào sếp gọi là họp, mà họp riêng với từng người một.

“Nhiều hôm cứ nghe ai trong công ty nói sếp kêu Hà là giật mình thon thót. Mặc dù sếp chẳng la rầy, nhưng cứ nghĩ tới việc phải đối mặt với sếp là tinh thần bị khủng hoảng ghê gớm, sợ đến bủn rủn cả chân tay” – Hà tâm sự.

Trên đây chỉ là vài lý do giải thích cho việc vì sao nhân viên cứ nghĩ đến họp là sợ hãi. Tâm lý chung của mọi người là sợ bị đánh giá thiếu tinh thần trách nhiệm nếu vắng họp. Dù không thích thì mọi người cũng phải mang theo giấy bút ghi ghi chép chép trong cuộc họp.

Theo họ, đó chỉ là một trong những công việc phải làm ở công ty. Thực chất họ không hứng thú với việc ngày ngày ngồi nhận xét đánh giá lên xuống rồi phê bình nhận xét những điều ai cũng đã tường tận.

Hiện nay, nhiều cơ quan, công ty duy trì hình thức họp thường ngày với nhân viên. Thiết nghĩ đó chưa hẳn là điều cần thiết, ngược lại dễ làm nhân viên cảm thấy chán ngán vì ngày nào cũng lặp đi lặp lại một việc. Thay vì dành thời gian họp, các công ty thử chọn phương pháp gửi báo cáo ngày qua mail vào cuối buổi sẽ vừa thâu tóm được công việc của nhân viên, vừa tiết kiệm thời gian, thêm hiệu quả.

Ngược lại, nhân viên cũng tạo được một thói quen làm việc chuyên nghiệp, những vướng mắc khó nói được trao đổi cặn kẽ qua mail để hai bên cùng tìm ra hướng giải quyết dễ dàng hơn.

Theo 24h.com.vn

Xem thêm: Máy chiết rót thủ công

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb