Hạnh phúc gian nan của nhà cựu vô địch cử tạ

Đi xe máy gần 20 km từ Trung tâm huấn luyện Thể dục thể thao Hải Dương về đến nhà, Thiết chạy đến ôm lấy con gái. Bé Phương Anh thấy mẹ thì tíu tít cười, rồi sà ngay vào lòng. Chị hôn cô con gái nhỏ, khen con vắng mẹ cả ngày nhưng không quấy khóc, thấy mẹ về đến nhà là quấn lấy ngay.

>> Bàn chải đánh răng công nghệ 3D

33

Giải nghệ năm 2010 sau hơn 10 năm gắn bó với cử tạ, Thiết chuyển hẳn sang làm huấn luyện viên của Trung tâm huấn luyện Thể dục thể thao Hải Dương. “Cô gái vàng” một thời của làng cử tạ Việt Nam giờ đây đã có một gia đình yên ấm. Gần hai năm nay, vợ chồng Thiết và con vẫn sống cùng nhà mẹ đẻ chị ở thôn Cập Thượng xã Tiền Tiến, Thanh Hà, Hải Dương.

Có quá khứ huy hoàng nhưng cuộc sống mới của Thiết cũng đầy thử thách. Vì đặc thù của thể thao nên chị không có nhiều thời gian bên con để chăm sóc cho bé. Ngoài những ngày đi làm xa nhà tới 20 km, chị cũng hay phải dẫn học trò đi thi đấu ở các tỉnh thành khác. Chồng chị là bộ đội, đóng quân ở Quảng Ninh, cả tháng mới về thăm vợ con được một lần.

Bé Phương Anh mới tròn một tuổi, đang chập chững tập đi. Thiết kể, hôm sinh con gái, sáng còn huấn luyện trên trung tâm, buổi trưa đã vỡ ối nên chị được đưa thẳng đến Bệnh viện Phụ sản Hải Dương. Đến giờ, nhiều học trò thi thoảng vẫn nhắc lại chuyện huấn luyện viên suýt sinh trên sàn tập. Thiết đùa, có lẽ vì thế nên con gái thấu hiểu được nỗi vất vả của mẹ, ngoan và không bao giờ khóc khi mẹ đưa “quân” đi thi đấu.

Khi con gái được 6 tháng tuổi, Thiết cùng các học trò đi thi đấu dưới Hải Phòng, rồi vào tận Nha Trang. Có lần đưa đoàn vận động viên xuống Hải Phòng thi đấu gần một tuần, nhớ con gái quá không chịu được, chị bắt xe tranh thủ về thăm con từ trưa đến chiều. Chị bế con ra rìa đường chơi, chỉ chờ xe đến thì vội vã trao con cho bà ngoại rồi nhảy lên xe, con khóc mẹ cũng khóc theo.

Thấy mình may mắn vì còn được gặp con hàng ngày, Thiết chạnh lòng nghĩ đến những huấn luyện viên chị từng quen biết. Trước mỗi kỳ đại hội thể thao hay SEA Games, họ phải mang con nhỏ đi tập huấn cùng, hoặc xa con cả năm trời mới được gặp. “Biết là vất vả nhưng đành chấp nhận bởi công việc của huấn luyện viên luôn cần rạch ròi giữa công và tư. Lúc ở nhà thì tôi dành toàn bộ thời gian cho con, nhưng khi đã đến với công việc thì chỉ còn biết sàn tập và sàn đấu mà thôi”, chị tâm sự.

phuong2.jpg
Niềm vui nhỏ nhoi sau mỗi giờ làm của chị là được chăm sóc cô con gái đang chập chững tập đi. Ảnh: Hoàng Phương.

Công việc bận rộn nên Thiết phải nhờ mẹ chăm bẵm con gái. Nhắc đến mẹ, chị nghẹn ngào nước mắt: “Mẹ là người thông cảm và thấu hiểu nhất cho mình. Thành tích hơn 10 năm qua của tôi đến 70% là nhờ cả vào mẹ”. Trước đây, mỗi lần bị chấn thương, đau đớn, chị