Nỗi lòng của sơn nữ lạc lối nơi phồn hoa

Giàng Thị Tính bảo, thực ra lúc còn ở Lào Cai, cô chỉ thích uống rượu, chẳng hề quan hệ gái trai bừa bãi. Chỉ đến khi theo bạn xuống Hải Phòng “lập nghiệp”, cô mới thực sự nếm mùi.
Sơn nữ lạc lối
Dù là học viên mới tinh của Trung tâm Giáo dục và phục hồi nhân phẩm song Giàng Thị Tính rất được nhiều người quan tâm, bởi cô quá nổi bật. Không chỉ sở hữu một thân hình gợi cảm với chiều cao hơn mét bẩy, cặp mắt trong ngần, mà đặc biệt, cô gái có dáng người mẫu này còn khiến người ta để ý bởi chút gì đó khá tinh ranh, giảo hoạt…
Biết tôi là phóng viên nhưng Giàng Thị Tính vẫn tỉnh bơ, chưa gì cô đã “phủ đầu”: “Ai chứ em chẳng ngại gặp nhà báo đâu, vì mong muốn của em là được giãi bày về câu chuyện cuộc đời mình để làm tấm gương cho bao người con gái khác. Tuổi trẻ của em đã bị chính em chôn vùi trong thế giới xa hoa, lạc thú, bán rẻ thân xác và nhân phẩm cốt để được “lột xác” khỏi cái mác gái quê, trở thành một tiểu thư thị thành. Nhưng cái giá của sự đổi chác đó lại biến em thành một gái bao chuyên nghiệp. Rồi đây tương lai biết sẽ ra sao, có lẽ giờ chỉ còn nước mắt mới xoá nhoà tủi nhục mà thôi” – nói tới đây Tính buông tiếng thở dài, rồi đột nhiên cô tủm tỉm cười như nhớ ra một chuyện gì đó vui vui, được mấy giây sau lại lặng thinh đưa mắt nhìn xa xăm…
Sơn nữ vui chơi trong vũ trường

Sơn nữ vui chơi trong vũ trường

Tôi giật mình vì thái độ là lạ ấy của Tính, tôi bảo cô: “Dẫu sao thì mọi sự đã rồi, cơ hội tìm lại mình chưa phải đã hết, miễn là có nghị lực, biết rút ra bài học để trưởng thành hơn”. Không ngờ lời an ủi đó đã làm Tính rơm rớm nước mắt. Cô trần tình về cuộc đời mình một cách không giữ kẽ.
Câu chuyện bắt đầu từ người mẹ của Tính. Cách đây đã hai mươi năm có lẻ, cô gái người Mông xinh đẹp huyện Bắc Hà (Lào Cai) Giàng Thị Chiên, làm nghề bán rượu. Chẳng hiểu “tiếp thị” rượu kiểu gì mà khiến cho một người ngoại quốc (gốc châu Âu) rượu thì không say lại đi “điếu đổ” cô bán rượu. Rồi không cưỡng lại được gã si tình da trắng, mũi lõ, trong một đêm ở phiên chợ tình Sa Pa, Giàng Thị Chiên đã thuộc về người ngoại quốc. Kết quả của cuộc tình lãng mạn đó, một mầm sống được ươm trong cơ thể Giàng Thị Chiên, còn người ngoại quốc thì khuất bóng mờ xa, chẳng hề quay trở lại.
Không chồng mà có chửa, lại sinh mà một đứa con lai nên Chiên bị bố mẹ đuổi khỏi nhà. Cô đành ôm con xuống Sa Pa đi bán đồ thổ cẩm rượu cho khách du lịch. Mấy năm sau, mẹ con Chiên được một người đàn ông góa vợ đón về ở cùng. Từ đó, Giàng Thị Tính và mẹ của mình mới có chỗ để yên thân.
Vì mang dòng máu của người châu Âu nên cô bé Tính lớn rất nhanh, đặc biệt càng lớn Tính càng xinh đẹp lạ thường. Nhưng đi liền với đó, Tính có kiểu tính cách chẳng giống ai. Năm 14 tuổi, đang học lớp 8, cô bắt đầu bộc lộ sự ương ngạnh, thích cảm giác mạnh. Mấy đứa bạn trai trong lớp phải kiêng nể vì Tính bắt đầu tập uống rượu. Về đến nhà là cô lừ đừ say, bỏ sách vở ra một góc rồi ngủ vùi cả ngày.
Đau lòng lắm, nhưng bà Chiên không ép được Tính đi học, đành mặc kệ con muốn làm sao thì làm. Mà có quản lý cũng chả được vì Tính có thái độ bất cần và ít nghe lời người khác.
Khá lanh lợi trong việc buôn bán nên Tính cũng có một chút vốn riêng, cô tỏ ra là người tiêu xài phóng khoáng hơn. Các đàn anh (dân chơi) ở Sa Pa, Yên Bái và cả ở dưới xuôi lên đều biết đến cô và kéo cô nhập cuộc chẳng khó khăn gì. Vài ba bữa rượu buổi tối với chúng bạn, Tính coi đó là chuyện nhạt phèo…
Tính bảo, thực ra lúc còn ở Lào Cai, cô chỉ thích uống rượu và chìm đắm vào cảm giác lâng lâng thôi, chứ chẳng hề quan hệ gái trai bừa bãi đâu, nếu không muốn nói là hoàn toàn trong trắng. Chỉ đến khi Tính theo chúng bạn xuống Hải Phòng “lập nghiệp” thì cô mới thực sự nếm mùi quan hệ xác thịt. Tính còn nhớ, lúc xuống phố Cảng, cô mới bước sang tuổi 18 – cái tuổi xuân sắc nhất của đời con gái. Nhất là với một cô gái lai Tây như Tính thì cái vẻ xuân sắc, đẹp mỹ miều đó như được nhân lên gấp bội. Vì thế mỗi lần Tính xuất hiện trên đường phố là không biết bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía cô ngưỡng mộ, trầm trồ.
Tất nhiên là sơn nữ Giàng Thị Tính cũng lấy đó làm hãnh diện. Duy chỉ có một điều dù đẹp cỡ nào đi nữa thì nỗi ám ảnh về thân phận nhà quê và sự nghèo hèn khiến Tính bối rối trong vòng xoáy đầy cám dỗ chốn thị thành. Và Tính đã chọn con đường ngắn nhất để “đổi đời”, đó là “đầu quân” cho cơ sở xông hơi, mát xa…
Lúc mới vào “nghề”, Tính nghiêm túc lắm, không nghĩ đến chuyện bán dâm đâu. Tuy nhiên, sau nhiều lần đụng chạm da thịt đàn ông khiến bản năng trỗi dậy, cộng với sự cám dỗ của đồng tiền, Tính mới tặc lưỡi đi “tăng” hai, “tăng” ba tới bến với khách. Rồi sau bắt được nhiều mối khách quen, Tính bỏ hẳn mát xa, chuyển sang bán dâm chuyên nghiệp cho đến khi bị đưa vào Trung tâm giáo dục và phục hồi nhân phẩm này. “Thế đó, cuộc đời Tính giờ chẳng còn gì ngoài sự nhơ nhớp và tủi nhục. Tính chỉ thương mẹ ngày ngày mỏi mòn trông con gái về” – Tính cay đắng thốt lên như vậy.
Nỗi đau nàng thôn nữ
Không giống như GiàngThị Tính có tính cách khá ngang tàng và tự chuốc lấy khổ đau từ bước chân lạc lối của mình, thôn nữ Lê Thu Thảo, quê Hoàng Hóa, Thanh Hóa, là một cô gái hiền lành và khá thông minh. Tuy nhiên, vì gia đình quá nghèo, lại đông anh em nên Thảo sớm phải từ bỏ ước mơ giảng đường…
Nỗi đau sau mỗi cuộc vui không hề nhỏ

Nỗi đau sau mỗi cuộc vui không hề nhỏ

Năm 19 tuổi, Thảo theo người quen ra Hải Phòng đi làm công nhân giày da. Nhưng được một thời gian cô phải bỏ dở vì sức khỏe yếu, không thể tăng ca theo yêu cầu của công ty. Sau đó Thảo xin vào phụ việc cho một tiệm cắt tóc, gội đầu. Có lẽ do người chủ tiệm tốt bụng cho ăn uống đầy đủ, lại không còn phải dầm mưa, giãi nắng như hồi còn ở nhà nên Thảo ngày một béo trắng, xinh xắn hẳn ra.
Vốn giữ được cái chất quê nên khi được mọi người khen đẹp, nhất là mấy khách hàng nam đá đưa tán tỉnh làm Thảo thẹn thùng, đỏ mặt. Cô còn cố tình giấu đi sự duyên dáng để tránh sự chú ý của mọi người. Tuy nhiên chính sự e ấp, ngượng ngùng đó lại khiến Thảo càng thêm quyến rũ, càng làm cho mấy chàng dù đầu không bẩn vẫn thường xuyên đến gội, cốt chỉ để ngắm Thu Thảo. Trong số những “khách ruột” đó, người có tần suất đến quán nhiều nhất có lẽ không ai bằng Gia Phương – một công tử nhà giàu ở Lê Chân. Phương trông khá thư sinh và cũng chỉ nhỉnh hơn Thảo độ vài tuổi. Điều kỳ lạ ở Phương khiến Thảo không thể không để ý đó là thái độ lầm lầm lỳ lỳ mỗi lần đến quán.
Hơn nữa, dù con nhà có điều kiện song Phương chẳng khi nào tỏ ra là người lắm tiền, ngược lại, lắm khi còn gội đầu chịu nữa. Sự “khác thường” đó đã khiến người đẹp Thu Thảo có cảm tình với Phương lúc nào không hay. Bữa nào Phương không ghé quán, y như bữa đó Thảo thấy thiếu thiếu thứ gì, một cảm giác nhớ nhung bủa vây tâm trí cô thôn nữ.
Rồi không cầm được lòng mình, Thảo đã chủ động xin số điện thoại và nhắn tin bày tỏ lòng mình với Gia Phương. Quá bất ngờ vì màn tỏ tình khá táo bạo của Thảo, Phương như muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng. Chiến thuật “tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi” đã được cậu thực hiện thành công, chỉ cần một chút làm kiêu “giả bộ ngó lơ”, sau đó bất ngờ rủ nàng đi chơi và mua tặng nàng bó hoa, kiểu gì cô bé chả ngã vào vòng tay mà không mất công bã bọt mép tán tỉnh như mấy anh chàng lẻo mép nhưng kết quả thì công cốc kia.
Y như tiên đoán của Phương, chỉ cần hai tối hẹn hò khá lãng mạn, Thảo đã dâng hiến trinh tiết của mình cho Phương chẳng chút ngại ngần. Những ngày sau đó, Thảo và Phương ngây ngất trong men yêu với những “vũ điệu” mơn trớn của thịt da. Điều khiến Thảo hạnh phúc hơn là được Phương dẫn về nhà chơi và giới thiệu với phụ huynh. Thảo thực sự choáng ngợp bởi sự giàu sang của gia đình người yêu, cô mường tượng chỉ nay mai thôi, Phương sẽ đón cô về sống trong ngôi biệt thự xinh đẹp này.
Tuy nhiên, đó chỉ là một sự mơ tưởng hão huyền, nàng Lọ Lem chỉ có trong truyện cổ tích, còn ngoài đời không là như vậy. Khi biết được nghề nghiệp và quê quán của Thảo, bố mẹ Phương đã cấm cửa không cho con trai yêu Thảo nữa. Tất nhiên là Phương không dám làm trái ý bố mẹ, thực ra mục đích “ăn rau sạch” đã thực hiện xong nên cậu ta đã lấy cớ bố mẹ phản đối để chia tay Thảo sau hai tháng ân ái mặn nồng…
Đến lúc này Thảo mới cay đắng bẽ bàng nhận ra mình bị lừa tình, đau đớn hơn trong cơ thể cô một sinh linh đang lớn dần. Gạt nước mắt vào trong, Thảo lặng lẽ đến bệnh viện để “trút bỏ” lỗi lầm…
Ngoài kia, phố thị vẫn ồn ào và đầy rẫy cám dỗ… Máy hàn mép túi liên tục
(Tên các nhân vật trong bài đã được thay đổi)
Theo Quảng Bình (An Ninh Hải Phòng)
Từ khóa: · · · · ·
digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb